November 29, 2022

Tóm tắt truyện thịnh Yến

Anh từng hận người thân, nhưng xung quanh câu hỏi để cô ra đi, anh cấp thiết làm được điều gì khác, cũng như đêm mưa hôm ấy sẽ theo anh suốt tới tận bây giờ, nhưng lại lòng anh hết sức rõ, lượng mưa này vẫn không còn theo anh đi tiếp được nữa.

Ra mắt truyện thịnh trị Yến

Tác giả: Chu Loan Loan
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện hưng thịnh Yến

Khi Hạng Mĩ Cảnh bị đánh thức bằng cuộc điện thoại của Ngụy Khiết còn chỉ cách sáu giờ sáng. Cho dù những cuộc điện thoại điện thoại tư vấn vào lúc sáng sớm luôn bị cô coi chính là trong mọi chuyện chán ghét nhất, nhưng lại sống ở đời, bao gồm đa số vấn đề đáng ghét như gắng này lại dường như nhanh chóng xua đuổi bao gồm cả phần đa mệt nhọc, cũng mang lại bạn sở hữu hai mí mắt trĩu nặng không kịp nói lời tạm biệt đã nên chia li là cô yêu cầu nhảy rời khỏi giường.hi Hạng Mĩ Cảnh bị đánh thức bằng cuộc điện thoại của Ngụy Khiết còn chưa đến sáu giờ sáng.

Sau khi nghe điện thoại, quả nhiên không phải tin tức tốt lành gì.

thành viên vốn dĩ bắt buộc đã trên con đường ra cảng hàng không là Ngụy Khiết đột nhiên bị bệnh ruột thừa, lái xe nhanh chóng đánh vô lăng, quay xe về hướng bệnh viện, còn chuyến bay của Ngô Mạn Ni gần đầy tứ mươi phút nữa đang hạ cánh.

Hạng Mĩ Cảnh vào Bảo Nhã bốn năm, lần chần hoàn cảnh đẩy đưa nuốm nào, cô chưa một lần tiếp xúc thiết yếu diện với vày nàng vương bị Kiều Kiều gắn cho cái mác “rất nặng nề chuyện trò đồng thời luôn bỏ công ra hầu như yêu cầu hết sức hà khắc” này.

bữa qua không suy nghĩ tinh vi, cho rằng ra cảng hàng không đón thành viên chỉ là chuyện nhỏ tuổi, Ngụy Khiết dù tất cả bất lợi cho đâu cũng không tới mức có tác dụng hỏng Việc, giờ xem ra, là cô quá sơ suất.

bật dậy khỏi giường, tất tả đánh răng rửa bên cụ ăn mặc quần áo, cô vừa đi giày vừa gọi điện mang lại Kiều Kiều.

cha tiếng trước Kiều Kiều đưa vày khách bay từ Australia sang về khách sạn nghỉ ngơi, chắc cũng đi ngủ không được bao lâu, tuy nhiên tính cảnh giác hết sức cao, nhận thấy điện thoại của Hạng Mĩ Cảnh còn tỉnh táo Apple hỏi cô tất cả chuyện gì.

Hạng Mĩ Cảnh đóng cửa, vội tất tả quà bấm thang máy, nói: “Chỗ Ngụy Khiết xảy ra chút câu hỏi, mau can dự với lái xe của cậu bảo anh ta ra sân bay ngay, người nhà sẽ đi từ nhà đến thẳng ấy, gặp gỡ nhau ở buồng VIP. Chỉ mong chuyến cất cánh của Ngô Mạn Ni đến muộn”.

Kiều Kiều không kìm được đựng giọng ân oán thán: “Không hiểu nhỏ bé dại vẫn vào đây một năm rồi, chung cục đang có tác dụng trò gì do dự nữa?”.

cầu thang máy “ting” một tiếng gợi mở, Hạng Mĩ Cảnh đặt chân vào, bấm số tầng, vẫn còn trọng tâm trạng đùa, đáp: “Chỉ riêng khuôn bên dễ thương ấy đem ra phân phối thôi cũng đủ rồi”.

Sau khi cửa ngõ thang máy đóng, bộc lộ chất lượng không đảm bảo lắm, Hạng Mĩ Cảnh bèn tắt máy luôn. Xuống mang đến tầng một, cô chạy ra mặt đường vẫy một loại taxi, đọc Địa chỉ cửa hàng mang lại tài xế, sau đó lại mở điện thoại sắm số hotline đến Bill.

phân minh Bill không dậy sớm như cố gắng, khi nhận điện thoại, giọng anh uể oải xen chút trêu chọc: “Morning, my dear, Theresa”.

Hạng Mĩ Cảnh luôn tự nguyện nhún nhà bạn mềm mỏng trước mặt bạn khác, mặc dầu gồm quan hệ khá có lợi với Bill, Nhiều hơn đây cũng chính là việc cùng phận sự của anh ấy ta, tuy thế cô vẫn ngọt ngào nói: “I need you help”.

Ở đầu dây bên đó, Bill bật mỉm cười. Không chờ cô thông báo đã hướng dẫn bằng tiếng Trung rành rọt: “Thấy bên trên danh sách khách quý có tên Mandy Wu, tôi đang giữ buồng trong khu spa rồi. Có điều, bên tôi nghĩ cô ta đang ước ao ngủ bù mang lại chuyến bay. Cô biết đấy, dù ở khoang thương gia đẳng cấp, mà lại cũng không hấp dẫn bằng chăn đệm làm từ lông vũ nhập khẩu từ Iceland trong khách sạn chúng tôi được.”

Hạng Mĩ Cảnh chưa quá ngạc nhiên khi biết Bill đã chuẩn bị ổn thỏa đâu vào đấy. Nếu nói cô là lực lượng cốt cán của chúng ta Truyền thông Bảo Nhã cùng tập đoàn Hoa Hạ, thì Brad Bill bạn vượt Thái bình dương sang ngồi vững chắc tại cái ghế phó tổng người đứng đầu khách sạn Hạ Việt thuộc công ty lớn Hoa Hạ này lại là người trong gia đình kế thừa chức vụ tổng người đứng đầu được tổng C.ty công nhận.

“So.” Bill lại hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?”.

Hạng Mĩ Cảnh lâu nay never phê bình lỗi lầm của 1 người thân trước mặt tổ ấm khác, đặc biệt, Ngụy Khiết còn là tổ ấm của tổ cô, cho dù bao gồm xảy ra chuyện thật, thì đầy đủ nhiệm vụ đã bởi vì cô gánh trước. Cô nhảy mỉm cười, đáp: “Thực ra chúng tôi mong mỏi nói, khi bên nhà hàng siêu thị với ăn sáng đến anh, anh hãy yêu cầu thêm một suất bánh mì bơ mang đến chúng tôi, lâu rồi chưa được ăn uống, thèm quá”.

Bill là nhà bạn thông minh, hiểu ngay ý cô, không truy cộng diệt tận nữa, chỉ vờ bỏ công ra yêu cầu: “Ẳn bánh của tớ, thì về tối nay cần nhảy mang chúng tôi một bài bác đấy”.

Cô khôn cùng vui vẻ nhận lời, tay kia cho vào túi lấy một dòng di động khác ra chất vấn báo cáo chuyến cất cánh.

Thật tồi tệ, chuyến bay gồm tới tám, chín mươi phần trăm vẫn mang lại muộn hiện nay lại hạ cánh sớm mười phút.

Cô giục tài xế lái Nhanh hơn, cơ mà cụm chuyến cất cánh buổi sớm không ít, mẫu xe bên trên cao tốc đông nghịt, cũng may bác tài thấy cô trả bảng giá cao đề nghị chẳng màng tới Việc sẽ ảnh hưởng phạt tốc độ, cầm cố nhưng đang bị muộn.

Cô nôn nóng xuống xe, liếc thấy chiếc xe mà lại Kiều Kiều phái đến vừa vào bãi đỗ, lòng cô bỗng dưng thấy bình tĩnh hơn một ít. Bước Nhanh về phía cương vực VIP, từ xa đã thấy Ngô Mạn Ni mặc một dòng váy liền thân gần kề nách bùng cháy sắc màu đang ngồi trên sofa làm cho khó khăn mọi người dịch vụ tay bưng tách bóc trà.

Cô vẫn sẵn sàng chuẩn bị chổ chính giữa lí, hít một hơi thật sâu, sắp đặt cung độ của nụ cười cợt, tươi tắn Bước về phía đó.

>> xem thêm chuyên mục Truyện ngôn tình sủng

Ngô Mạn Ni linh cảm có người đã đi về bên người thân, cần không còn chú ý tới thành viên gia đình công tác nữa, cô ta nhanh chóng bên nhăn mày nhó chú ý Hạng Mĩ Cảnh.

Hạng Mĩ Cảnh khẽ cúi các bạn trước bộ mặt chưa mấy thân mật của Ngô Mạn Ni, kính chào hỏi: “Ngô tiểu thư, kính chào cô, tôi là Hạng Mĩ Cảnh của Bảo Nhã, cô chắc là hotline chúng tôi là Theresa. Vô cùng xin lỗi vì đang để cô…”.

“Rất xin lỗi?” Ngô Mạn Ni cao giọng ngắt lời Hạng Mĩ Cảnh, khẽ giơ bàn tay ngọc ngà đeo chiếc vòng ngọc cố gắng đá quí lên ra hiệu cho những người dịch vụ có thể đi, sau đó nhướng đôi mắt được trang điểm cực kì cầu kì, quyến rũ quan sát cô: “Cô bao gồm biết tôi đang hóng bước này mười phút rồi không? Nhiều cô công tác kiểu gì thế? Đón khách, Nhiều hơn mang lại muộn hơn cả khách? Đây là cách thứ hai đón của những cô sao?”.

Hạng Mĩ Cảnh khôn xiết thành khẩn thừa nhận: “Là chúng tôi tất cả sơ suất trong các bước, ước ao cô lượng thứ”.

“Lượng thứ?” Ngón tay dòng và ngón trỏ của bàn tay trái Ngô Mạn Ni từ từ xoay chiếc nhẫn cầm đá màu bên trên ngón trỏ bàn tay phải, chú ý cô ta biệt lập chưa định buông tha Hạng Mĩ Cảnh. “Tôi lượng thứ đến cô, nắm ai bồi hoàn đến thời gian bên tôi vừa cần lãng phí? Chi tiết, hành vi tắc trách của cô ý khiến tôi cảm thấy siêu không vui! Chúng tôi đặc biệt ngồi mười mấy tiếng đồng đại dương trên máy bay tới đây để tham dự bữa ăn mừng bảy mươi cha năm ngày sản xuất của tập đoàn các cô, cữ ăn ngủ tử tế, domain authority dẻ vừa bị khô vừa nặng nề Chịu đựng, vốn tưởng sau khi xuống máy bay chắc là nhanh chóng đến khách sạn ngủ bù, nhưng mà giờ thì bị cô làm cho hỏng hết rồi.”

bạn của phòng chờ dành mang đến khách VIP chưa cụm, tuy nhiên vày giọng Ngô Mạn Ni chẳng nhỏ dại, lại như vẫn cáo giác thành viên khác, yêu cầu số đông đa số góc nhìn trong phòng hầu hết nhìn về phía chúng ta.

Đây không hề lần bước đầu Hạng Mĩ Cảnh chạm mặt tình huống này, cô chưa thấy mất bên, nhưng mà đang nở nụ cười cợt ôn hòa quan sát Ngô Mạn Ni, đang định lên tiếng thì nghe thấy một giọng chàng hòa nhã nhưng lại sang sảng vang lên ngay phía sau.
>> đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình trọng sinh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *