October 27, 2021

Review truyện Nhất Dạ Thâu Hoan

Phiên bản thân tự cảm nhận thấy nhân cách của mình rất chất lượng, là 1 trong những sát thủ của Phi Ưng bang, Hạ Tử Lung chỉ việc tiền không cần mạng, ra giá hài hòa và hợp lý thì trộm cắp, giết người, gian dâm phóng hỏa, cô cũng chẳng từ

Trình làng truyện Nhất dạ thâu hoan

Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Ngôn tình cao h, xuyên không, cổ đại

Trích đoạn truyện Nhất dạ thâu hoan

Nếu ta nhớ không nhầm, chắc là gọi Hạ Tử Lung. Hạ Tử Lung, mặc dù nghe qua cũng không thuận tai lắm, nhưng ta đích thực là bọn họ Hạ, tên Tử Lung.

Ta vẫn cảm nhận thấy bản thân mình là người xuất sắc, ngoại trừ nhiều khi giết vài tên để kiếm thêm chút thu nhập, nhập cuộc vào những trận đấu nhau bằng hỏa lực để vơ vét chút súng ống đạn dược, vượt nóc băng tường để trộm chút tiền mặt, ta chưa từng làm bất kể chuyện gì xấu hết. Ta lấy danh nghĩa của Châu Châu ra thề, ta trọn vẹn không có tội. Nếu như ta có làm bất kể chuyện xấu nào, để Châu Châu chết không có đất chôn thây. Quên nói cho mọi người biết, Châu Châu là con chó lông xù ta nuôi. Ba năm kia đã bỏ trốn với tình nhân mất rồi, lúc đi, trên lỗ tai còn dính ba hạt cơm ở trong nhà ta. Ba hạt cơm lận đó, lòng ta hiện nay vẫn còn đó thấy xót đây này.

Ta nghèo mà, ba hạt cơm so với ta mà nói là rất quý giá. Vì vậy, đừng có khinh bỉ ta.

Ta thật sự rất nghèo, ngoài trừ có hơn mười sổ tiết kiệm chi phí ở bank, một ngôi biệt ngự siêu cấp sang chảnh cùng máy bay tư nhân và hằng hà vô số châu báu lạc hậu khác, ta không thể bất kể vật giá trị nào hết. Mấy điểm tài sản cỏn con đó, là phiên bản thân ta phải mạo hiểm tính mạng khắp nơi kiếm về.

Đừng hỏi ta đang làm nghề gì, ta thực sự không muốn nhắc tới. Đừng ép ta, đừng ép ta mà. Cho dù đánh chết ta, ta cũng không nói ta là hộ pháp của Phi Ưng bang, là trinh sát nổi danh nhất hắc đạo. Chỉ cần có tiền thù lao, giết người cướp của, gian dâm cướp giật ta đều nhận hết. Tôn chỉ của ta đó là cần tiền không cần mạng. Chỉ việc ra đúng giá, ta hoàn toàn có thể giết cả ngôi nhà mình. Dĩ nhiên, làm những gì có ai biết Anh chị ta đều đã chết sạch cả rồi. Chính là năm ta đc tám tuổi. Lão thân phụ cùng bang phái khác tranh giành địa bàn, Anh chị ta đều anh dũng hi sinh. Nếu không hẳn ta đủ mưu trí, chui ra từ lỗ chó ở góc tường thì chắc cũng đi theo chúng ta, bị đốt đến máu thịt tiêu tan. Ban sơ là muốn đi theo bọn họ lắm chứ, tuy nhiên chúng ta Dường như là không cần tới ta. Ba ba, mẹ mẹ, gia gia, bác, bốn người, gia đình ta không thiếu thốn quân số ngồi bên trên sòng mạt chược, ta có tới cũng chỉ hoàn toàn có thể đứng ngoài xem thôi. Ta không thích chơi mạc chược, cũng không muốn đứng ngoài xem, vậy nên, ta ra quyết định miễn cưỡng giữ lại mạng sống cho bản thân mình.

Ta không hẳn bọn họ Hắc, mặc dù thế phải nói là “hắc” triệt để. Ông tổ ta là lưu manh đầu lĩnh, gia gia ta dĩ nhiên là côn đồ đại ca, ba ba ta lại là hắc bang lão đại. Từ ngày sinh ra, ta dường như không thoát được quan hệ với hắc đạo rồi. Chính bởi vì ta biết mình rất “hắc”, nên lúc lão đại đặt tên ta là Dạ Phượng, ta âm thầm tiếp thu. Giữa đường có người gọi ta là Hắc Quả Phụ, ta chỉ cười cười.

>>> Mời bạn xem thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng

Trong cuộc đời ta đã làm không ít chuyện tốt, đến nỗi ta không nhớ rốt cuộc mình đã làm bao nhiêu. Thứ duy nhất ta nhớ rõ đó là, ngày Phi Ưng bang nội loạn, ta cướp đi toàn thể tài sản súng ống đạn dược hiện có của lão đại, thuận tiện đem đầu lão đánh cho thành hoa đậu hũ luôn luôn. Lão đại không phải người tốt. Lão sở dĩ thu nhận ta cũng vì nhìn trúng cái hào quang thờ ơ cất giấu sau đôi mắt ngây thơ vô tội của ta. Ta thật sự không phụ lòng kỳ vọng của lão, mười sáu tuổi trở thành công cụ kiếm tiền lợi hại nhất của lão, cũng trở nên siêu phẩm đắc ý nhất của lão. Theo ta phỏng đoán, lão chắc là mù chữ, nên chưa đọc qua bài văn > rất chi là kinh điển. Bằng không, lão như thế nào lại không rõ, nô lệ bền vững sẽ có được ngày phản kháng. Ở Phi Ưng bang làm quân lính cho lão mười một năm, ta còn không phản kháng thì đi xin lỗi tổ tông là vừa. Ta sự thật không muốn phản kháng đâu, có điều, ai kêu tổ tông nhà ta toàn là lão đại. Ta chỉ làm lão tam thì thật sự mất mặt quá. Không vì cái gì hết, chỉ nói vì liệt tổ liệt tông Hạ gia, ta đã muốn giật giây những huynh đệ phản loạn.

50% gia tài cướp được của Phi Ưng bang bọn ta đã cúng cho trái đất đàn bà nhi đồng hội.

Ta là một trong những đứa bé bất hạnh, không hi vọng có thêm đứa nhỏ nhắn nào bất hạnh như ta. Câu bên trên đó là câu ta phát ngôn trong khi replay phóng vấn của ký giả, hoàn hảo nhất Chưa hẳn tiếng lòng của ta. Ta sở dĩ quyên tiền, cũng chính vì nhiều tiền quá mà.

đưa theo một mớ gia tài lớn lao, ta từ Phi Ưng đảo trở về Trung Quốc đại lục. Vốn cũng nghĩ tới đến nhật bản định cư, nhưng đêm hôm nằm mộng thấy tổ tông mười tám đời Hạ gia chỉ vào mũi ta thóa mạ. Ta có thể là một người trong trắng, cũng không thể không có chút khí tiết dân tộc nào. Khi vừa tỉnh lại, tinh thần yêu nước nồng nàn trong ta trỗi dậy, ta lập tức thu dọn đồ đạc trở về China.

sau khi về nước, ta chọn Vân Nam bốn mùa như xuân để định cư. Tuy rằng có chút hẻo lánh, nhưng cảnh quan không khí đó là nhất đẳng.

Ta trời sinh đã là một quả trứng không may mắn, vất vả lắm mới có đc sáu năm an an ổn ổn, còn giả làm một sinh viên, cháu trai của lão đại, cũng là kẻ từng làm thiếu chủ của Phi Ưng bang tìm đến cửa. Lúc hắn mang theo một tên cao lớn đi tới, ta đang ở công viên đánh thái cực. Tiếng người ầm ĩ, lấn át tiếng đạn bay ra. Khi ta cảm nhận đc đạn đang bay về phía mình thì đã không còn né tránh được nữa. Giết người không ít như ta, cứ như thế mà mở to ánh mắt viên đạn lung linh xuyên thẳng qua giữa trán.

Đứng lân cận thi thể mình, ta biết là ta đã chết. Kỹ thuật bắn súng của thiếu chủ không tệ, thậm chí là khác người chuẩn chỉnh xác. Ngạch tâm (vị trí giữa hai chân mày) nở hoa, một màu đỏ au, rất là y như vết chu sa trên ngạch tâm của những cô gái hồng nhan họa thủy. Ta vươn đầu lưỡi liếm liếm máu của chính mình, nhàn nhạt, không tồn tại vị gì hết.

Đương lúc cảnh sát đem thi thể ta vận chuyển lên xe, ta cũng đi theo ngồi vào buồng lái. Ta dám đánh cược, nếu như hắn biết ta ngồi sát bên hắn, nhất định sẽ tè ra quần, phỏng chừng số lượng thi thể trên xe cũng tăng đều ngùn ngụt.

Ta không sợ chết, vẫn cứ hừ tới hừ lui đi theo bọn họ tới Đình thi phòng (nhà xác). Đình thi phòng rất náo nhiệt, còn có mấy bạn bè đang đấu địa chủ ở đó. Ở đó đấu với bọn họ được hai ván, ta thua rất chi là thê thảm. Thua cũng không tồn tại gì cần thiết, quan trọng là… ta cơ bản không tồn tại tiền chung. Thấy ta không có tiền, có kẻ còn chủ trương lấy hết y phục trên người ta gán nợ. Ta phi thân giơ chân về phía sau, đôi bàn chân xinh đẹp thẳng hướng vào mặt lũ chúng bay tới, Đình thi phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Đi ra khỏi Đình thi phòng, ta gặp mặt phải hai tên cảnh sát tự xưng Hắc Bạch Vô Thường. Họ rất khách khí, Hắc Vô Thường còn cho ta một điếu xì gà. Ta chưa chắc chắn hút thuốc, hút một ngụm là đã sặc đến nước mắt ròng ròng. Chúng ta nói với ta là lão đại đàn họ muốn gặp gỡ ta. Ta đến cả nháy mắt cũng không tồn tại, đi theo bọn họ.

Hai chữ “lão đại” khi lọt vào lỗ tai ta chẳng khác chi chó lông xù. Hết cách rồi, lão đại chết trong tay ta nhiều lắm. Định nghĩa lão đại ở trong tâm địa ta đó là, thủ hạ bại tướng cùng với tiền mặt xanh xanh đỏ đỏ.

“Đó chính là truyền kỳ của Hắc Quả Phụ, quá khứ của Dạ Phượng and cả đời người của Hạ Tử Lung ta.” Ta vểnh ngón tay hoa, ưu nhã nâng ly coffe trước mặt uống một ngụm, nhàn nhạt ngước nhìn mỹ nữ trước mắt.

“Rất đặc sắc.” Mỹ nữ mỉm cười, cũng nâng ly coffe lên.

“Có gì cứ nói thẳng ra đi, truyền kỳ của ta cô cũng nghe rồi, cô muốn thế nào?” Ta bị Hắc Bạch Vô Thường đưa xuống địa phủ, tiếp nối trực tiếp ném vào một trong những biệt thự sang chảnh, cũng chính là nơi ta ở bây giờ đây. Còn chưa đứng vững, vị mỹ nữ trước mắt đã bưng hai ly cà phê tới, chi ba trăm vạn bảo ta kể lại chuyện lúc còn sống của bản thân. Chuyện cũng kể xong xuôi, mỹ nữ này rốt cuộc muốn làm cái gi.

“Cô đã chết.” Mỹ nữ dùng muỗng bạc khuấy cafe đang nóng hừng hực trong ly.

Ta Ngược lại trợn mắt. “Ta dĩ nhiên biết, vì một viên đạn xuyên thẳng qua đầu. Tiền đâu? Cô nói cho ta ba trăm vạn đâu rồi?” nếu mà chưa chết, ta còn có thể tới đây sao? Quả thực đúng là không có ý nghĩa, là không có ý nghĩa trong những thứ vô nghĩa.

“Ta Chưa hẳn người của thời không này.” Mỹ nữ đem hoa quả tươi gọt sẵn đổ ra trước mắt ta, “”Đừng khách khí, cứ việc dùng.”

Khục, mở miệng cũng không đề cập tới tiền. Ta dùng cây tăm lấy một miếng tuyết lê, trừng ánh mắt nàng, “Cô là do xuyên không tới?” Sau lúc đến Vân Nam định cư, ta bước đầu viết tiểu thuyết giết thời hạn. Những chuyện xuyên qua thời không ta nghe đã nhiều.

“Đúng vậy, ta là xuyên không tới.” Mỹ nữ ưu nhà ngáp một chiếc.

Mỹ nữ chính xác là mỹ nữ, đến ngáp cũng ưu nhã như thế.

“Muốn ta đổi linh hồn với cô? Còn khiến cho cô làm chuyện gì đó?” Dựa theo mấy bộ tiểu thuyết võ công, những việc thế này rất lôi cuốn phát sinh.

“Ta là Mộ Dung Tử Lung, người của mấy nghìn năm. Bốn năm ngoái, nửa đêm linh hồn ta xuất ra, chẳng biết làm sao lại đến được nơi này. Đương lúc du lãng khắp nơi, trùng hợp biết Diêm đại ca đang tuyển lão bà, ta âm kém dương sai trúng tuyển. Ở chung lâu ngày, chúng ta yêu nhau. Mặc dù vậy, chàng đột nhiên bắt gặp, ta là linh hồn sống. Tuổi thọ của ta là đến tám mươi tuổi, còn khi gặp mặt chàng thì mới mười sáu. Tuổi thọ là ý trời, chàng không tồn tại cách nào chuyển đổi. Cho nên, thời gian họ ở chung rất ít lắm. Hàng ngày, sau giờ tý, linh hồn ta đều sẽ đến đây, thế nhưng sau canh năm ta lại bắt buộc phải trở về. Đêm qua, Diêm đại ca nói cho ta biết, từ bây giờ sẽ có 1 vị tiểu thư rất có duyên với ta uổng mạng, có thể thay thế ta, ta sẽ rất có thể lâu dài hơn ở lại nơi này.”

Oa, ra là duyên tình người quỷ dang dở ngang trái đó, thiên cổ kỳ văn đó nha. Nếu như ta chưa chết, nhất định phải đem chuyện của bọn họ viết thành tiểu thuyết mới đc.

“Ta đó là vị tiểu thư đó?” Ta từng ngụm từng ngụm ăn tuyết lê.

“Đồng ý giúp ta không? Hạ tiểu thư.” Nàng nháy nháy mắt, cười đến lắng đọng. Cái vẻ tươi cười chết người không cần đền mạng đó khiến ta suýt chút nữa hôn mê ngất xỉu. Hoàn toàn có thể thú vị Diêm vương, mị lực của nàng quả nhiên không hẳn bình thường, không được, ta không nhìn nữa. Ta mà còn liên tục nhìn nữa, coi chừng hóa thân thành nữ sói, nhào tới đè nàng xuống đất. Ta là hủ nữ, Chưa hẳn đồng chí.
Chúc bạn đọc truyện ‘Nhất dạ thâu hoan’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *