October 24, 2020

Review truyện đế vương nghiệp – siêu phẩm ngôn tình

Đế Vương Nghiệp – mang một tình yêu khắc cốt ghi tâm đến thế

16B66AEE3A1F9D19B88A475C233958CC.jpg

Một câu chuyện còn hơn cả xuất sắc… Một câu chuyện đọc xong chỉ biết thẫn thờ… Một câu chuyện cả nam chính lẫn nữ chính đều được khắc họa tài tình….

có một người con gái đáng ngưỡng mộ đến thế……….

Vương Huyên – Người con gái tài trí, mạnh mẽ và tự tin. Đế Vương Nghiệp kể theo góc nhìn của Vương Huyên về cuộc đời của nàng từ khi cập kê tới lúc trở thành Dự Chương Vương phi, rồi thành Kính Ý Hoàng hậu.

Thuở nhỏ nàng được yêu thương hết mực, sống trong lụa là gấm vóc. Cuộc sống của nàng lúc đó luôn tươi sang trọng và lấp lánh như lưu ly, cho đến lúc viên lưu ly đó rạn nứt. Nàng buộc phải thành thân với truyền kỳ Dự Chương Vương Tiêu Kỳ, một người hững hờ không quen biết. Những bí mật dần được bóc từng lớp một, như củ hành cay làm cho nàng đau đớn khôn nguôi. Nàng chỉ là một con cờ liên kết Vương thị với tương quân Tiêu Kỳ nhằm củng cố tổ tiên và bảo đảm thái tử được đăng cơ. Tổn yêu thương kế tiếp tổn yêu thương, Vương Huyên trở thành yếu đuối và cô độc. Khi đó, đã sở hữu một vòng tay ủ ấm nàng, tiếp cho nàng sức mạnh.

….Có lẽ sẽ mang một ngày, ta, sẽ bị yêu thương, sẽ chết, lúc đó, nàng liệu có giữ an toàn ta như giữ an toàn người ấy chăng?

…. Vâng, thiếp sẽ khiến, thiếp sẽ sử dụng tính mạng mình giữ an toàn chàng.

474706_130391870498073_1616066307_o

Bá nghiệp ư? Từ trước tới nay những người muốn lập bá nghiệp đâu chỉ mình Tiêu Kỳ.

ko sai, phu quân mà ta mong muốn, vốn dĩ buộc phải là bậc chí tôn mạnh mẽ nhất trong thiên hạ.

Chàng sẽ chinh phục thiên hạ, chinh phục ta, cũng bị chính ta chinh phục.

11753659_861964150557810_827386114991469501_n

“Ta nghĩ thông rồi.” Tiêu Kỳ mỉm cười nhìn ta, nói nhẹ bỗng, “Nếu như cả đời chúng ta ko thể mang con, vậy sau này sẽ nhận nuôi một đứa trẻ trong gia tộc, nàng thấy mang được không?”

Ta khép mắt, nước mắt lã chã như châu ngọc đứt dây.

Chàng, vì ta mà sẵn sàng từ bỏ huyết mạch, sẵn sàng tuyệt tử tuyệt tôn.

Thâm tình như vậy, ân nghĩa như vậy, cho dù cần hy sinh cả tính mạng, cũng ko đủ để báo đáp.

Tiêu Kỳ, người đàn ông ấy, chưa bao giờ là niềm ân hận của nàng. Tình yêu đâm chồi nảy lộc, nở rộ giữa ko gian khói lửa máu tươi. Vương Huyên bắt buộc một bờ vai nương tựa. Tiêu Kỳ cho nàng bờ vai ấy. Vương Huyên cần sự bảo đảm cho tổ tiên. Tiêu Kỳ cho nàng lời hứa. Vương Huyên phải cảm một con người có thể chinh phục nàng. Và Tiêu Kỳ chính là người đó. Sự mạnh mẽ quyết đoán của nàng sở hữu chút nhỏ bé so với tham vọng và sự thông minh của Tiêu Kỳ. Họ đều thuộc tuýp người cứng rắn và cương liệt. Sở hữu lẽ vì vậy, giữa họ có sự đồng cảm và thấu hiểu.

Tiêu Kỳ cho nàng tình yêu sâu sắc. Nàng báo đáp bằng tình yêu âm thầm mà lớn lao. Nàng hứa với thân mình sẽ tiêu dùng cả sinh mệnh giữ an toàn y. Và tiêu dùng cuộc đời nàng để xoá bỏ tất cả trở hoảng hồn của y. Nàng hiểu cái y muốn ko chỉ là ngôi vị Dự Chương Vương hay Nhiếp Chính Vương. Với tham vọng của mình, y luôn hướng đến ngai vàng trên đỉnh. Vương Huyên nàng chỉ có thể tiêu dùng hết trí tuệ, mở ra con đường thuận lợi hơn cho Tiêu Kỳ. Nàng yêu người đàn ông ấy. Nàng hy vọng y sẽ đạt đượợ ước nguyện. An bình nào mà chả cần đổi lấy máu tươi? Nàng hiểu câu chuyện đó. Cuộc đời của nàng, nguyện ý dành cho người đàn ông nàng yêu, dành cho những người nàng yêu mến.

“Ta đã nghĩ, giả dụ A Vũ không chịu tha thứ, vậy từ giờ nàng muốn gì ta sẽ cho nàng cái đó, chỉ nên nàng sống tốt…” Chàng không nói thêm nữa, trong mắt sở hữu niềm hân hoan của kẻ vừa lấy lại được vật quý giá nhất, cũng có cả nỗi hãi của kẻ vừa trải qua nỗi tuyệt vọng cộng cực. Con người chàng luôn sắc nhọn như ngọn huyết đao, chẳng ngờ khi này lại mềm yếu tới thế.

Ta ngả mình vào vòng tay ấm áp của chàng, nhắm mắt cười, khiến người buộc phải trải qua ly biệt thì mới biết quý trọng. Thực ra giờ đây ta còn buộc phải gì nữa? Có điều gì ta chưa từng có được, và điều gì ta chưa từng mất đi? Những thứ mỹ lệ nhất và xấu xí nhất, đáng quý nhất và bi ai nhất, đều đã từng ở trong tay ta rồi vuột khỏi tay ta. Kim chi ngọc diệp, danh môn thế gia, lúc toàn bộ phù hoa đều tan biến, thứ còn cầm được trong tay chỉ là một chữ “tình”: tình thân của mẹ, tình huynh muội và tình yêu không rời xa của chàng. Những thứ tưởng như vững trãi nhất lại ko thể chịu nổi một trận gió sương; còn những thứ tưởng chừng mềm yếu ớt nhất giờ vẫn trong tay, trọn vẹn.

11899966_876749085745983_1833828679572505744_n

Trên con đường bá nghiệp, Vương Huyên đã bước qua bao nhiêu máu chảy. Và nàng ko thể giới hạn lại cho đến khi đạt được mục đích. Tay nàng nhuốm máu, nhưng nàng cố gắng hạn chế gây tổn yêu quý cho người nàng yêu thương. Phụ thân, mẫu thân, cô cô, ca ca Vương Túc, Ngọc Tụ, Hồ Dao, A Việt, Từ cô cô, Tử Đạm, Cố Thái Vi,… Nàng cố gắng giữ an toàn họ khỏi cơn chiến loạn. Kể cả những người hững hờ như Tống Tuấn Văn, Doanh nướng,… nàng đều niệm tình nghĩa mà cho họ đường sống. Nhấc lên được là buông bỏ được. Nàng luôn tâm niệm như thế. Nàng hiểu những gì nàng nên làm. Nàng tính toán kỹ lưỡng tỉ mỉ, chỉ mong mọi người bình an. Những người hiểu cho nàng chưa bao giờ căm ghét nàng. Vì sau vẻ ngoài kiên cường đó là một trái tim yếu ớt đã thấm mệt. Con đường tới ngôi báu quá bát ngát, quá nhiều chông gai.

“Vương Huyên chưa từng phản bội bất kỳ ai”. Ta chậm rãi giơ tay lên cầm chặt lồng ngực, “Ta chỉ trung thành với trái tim ta”.

Tử Đạm với nàng là ký ức tươi trẻ trung, là thời thơ ấu được nàng gìn cầm kỹ càng. Họ là thanh mai trúc mã. Họ là tri kỉ. Trong trái tim nàng luôn mang một góc nhỏ cho y. Nàng biết mình đã thay đổi. Thời thế làm cho con người thay đổi. Chỉ sở hữu Tử Đạm là cố níu kéo những thứ đã qua. Nàng cũng đã mang một Tiêu Kỳ anh dũng mà ôn nhu quanh đó. Thứ duy nhất nàng còn sở hữu thể cho Tử Đạm là cuộc sống yên bình. Nàng không thể để y chết, càng không thể để y giết người nàng yêu đương nhất. Tiêu Kỳ chết, nàng có thể giết Tử Đạm rửa tội. Còn lúc Tử Đạm chết, nàng chỉ sở hữu thể ôm nỗi ân hận day dứt trong tim. Sao nàng có thể ra tay với Tiêu Kỳ được chứ? Sự khác nhau rõ đó khiến nàng ko thể quay đầu nhìn lại quá khứ từng một thời rực rỡ kia nữa. Y hận nàng bao nhiêu, sau khi bị nàng đánh thuốc mê rồi đưa đi sống ẩn dật với Hồ Dao, ắt sở hữu lẽ đã hiểu. Y run lên lúc nghe tin Kính Ý Hoàng Hậu đã mất. Điều này chứng tỏ trong cuộc đời y, cái tên Vương Huyên đã để lại dấu ấn sâu đậm mãi mãi ko phai nhoà.

nhân vật Tử Đạm tới nửa cuối câu chuyện mới xuất hiện, song mang vai trò khá quan trọng. Tử Đạm là lý do cho phần lớn việc Vương Huyên đã khiến cho. Những việc ấy thể hiện rõ mặt tính phương pháp của nàng.

Giữa chàng và Tử Đạm, ta ý thức rõ rệt nặng nhẹ, nếu chàng giết Tử Đạm, ta sẽ đau đớn ko muốn sống; nếu Tử Đạm giết chàng, ta sẽ liều chết xóa tội.

đặc biệt, việc thể hiện câu chuyện qua lời kể và góc nhìn của Vương Huyên làm cho vẻ trẻ trung của nàng, tính phương pháp của nàng vượt trội rõ nhất. Suy nghĩ của nàng có một sự thâm thúy và đầy ý nghĩa. Từng câu, từng chữ tạo ra một con người trẻ trung, đẹp tới mức không sở hữu từ ngữ nào tóm tắt hết được.

Và nàng mang một người đàn ông để nàng nguyện hy sinh cả tính mạng để bảo vệ…….

Tiêu Kỳ xuất thân hàn vi, là con rơi của Tiêu gia nổi danh bắt buộc bị xua đuổi, tha hương cầu thực. Sau lúc đầu quân, với sự tinh anh và tài trí hơn người, y đã thăng chức liên tiếp, vươn lên là tướng quân, rồi thành Dự Chương Vương, vị phiên vương ngoại thích đầu tiên. Nhưng thế vẫn chưa đủ so với tham vọng luôn gào thét trong lòng. Và y liên hôn với Vương thị.

10552560_687715164649377_1860497950714529529_n

Người con gái đó như ánh nắng mai chiếu qua cuộc đời Tiêu Kỳ. Y ấn tượng với sự mạnh mẽ can trường của nàng khi bị Hạ Lan Châm cầm cóc. Y đau lòng trước điệu bộ ốm yếu hèn cô độc của nàng. Y vui vẻ lúc bị nàng làm nũng. Y nhận ra, y yêu nàng mất rồi.

“Không cho ta lo ư?” Chàng tủm tỉm nhìn ta, mắt vẫn còn ánh giận, “Dù nàng có bảy, tám mươi tuổi, ta vẫn cứ lo”.

Càng để tâm thì càng rơi vào tình yêu sâu thẳm ko thấy đáy. Hai con người quật cường ấy, bắt buộc trải qua bao nhiêu hiểu nhầm, cạnh tranh mới đến được với nhau. Đó là điều làm cho thứ tình cảm ấy thâm thúy siêu tận. Tiêu Kỳ luôn canh cánh trong lòng việc bỏ lỡ nàng bố năm sau khi thành thân phải y bù đắp rất nhiều. Sẽ ko bao giờ xuất hiện người con gái thứ hai mang tài năng khiến cho y rung động tới điên cuồng như vậy.

“Từ nay về sau, nàng là vương phi của ta, là người phụ nữ sẽ cộng ta đi hết cuộc đời, ta ko cho phép nàng yếu đuối”.

“Từ giờ trở đi, ta sẽ không mang người đàn bà nào khác ngoài nàng”. Chàng cười cợt nhẹ, đứng dậy, “Giữa ta và nàng, cũng không mang chỗ cho ai khác”.

“Người đàn bà của ta sở hữu thể kiêu ngạo, nhưng không thể vô lối”

“Con của ta, nhất định nên do Vương Huyên thành lập, cho dù tuyệt tử tuyệt tôn, cả đời này ta cũng ko lấy người thê thiếp nào khác. Sử dụng máu tuyên thệ, trời xanh chứng giám”.

“Thế gian này, ta chỉ có mình nàng là người quen yêu nhất”.

11264820_859897590764466_2936003166308887101_n.jpg

Nhưng bên cạnh tình yêu, y còn sở hữu tham vọng làm bá chủ thiên hạ. Giang sơn và mỹ nhân, Vương Huyên chưa bao giờ dám so sánh. Y cũng chưa từng thử. Thứ duy nhất y cố gắng, là cân bằng cả hai. Y ra tiền tuyến chống Đột Quyết, y cho người giữ an toàn nàng chu đáo, y bảo hộ cả dòng họ nàng. Y chưa bao giờ làm cho nàng thất vọng. Kể cả lúc bị hiểu nhầm, y không giải thích, chỉ lặng lẽ đợi chờ nàng. Tình yêu của y, như Vương Huyên đã nghĩ, có báo đáp cả đời cũng không đủ. May mắn cho y, Vương Huyên ko chỉ là người hiểu chuyện, mà còn sở hữu trí đúng đắn tuyệt đỉnh và sự can đảm hiếm có ở một nữ tử. Nàng là người luôn đứng đó mỗi khi y quay đầu nhìn lại. Nàng là người làm cho nghiệp bá vương của y xong xuôi dễ dàng hơn.

lúc cả thiên hạ đều trông về phía chàng, chỉ mình ta đứng sau lưng chàng, là nguồn sức mạnh duy nhất giúp chàng yên lòng, cho chàng một chốn về bình yên.

Y cũng hiểu những khó khăn mà nàng trải qua. Do đó lúc Vương Huyên mắc bệnh nan y do lao lực và suy nghĩ phổ biến, chắc hẳn Tiêu Kỳ dằn vặt lắm. Từ cô cô xuất phát hận y kể từ lúc nàng chết. Nhưng liệu mang ai thấu được nỗi đau sâu tận tâm can chưa bao giờ phai nhoà ấy? Y khóc nhòa lúc biết bệnh tình của nàng. Y nuông chiều nàng hết mực và giữ lời hứa với nàng, phá bỏ lục cung, độc sủng hoàng hậu. Một phần do quá khứ của y, một phần vì Vương Huyên của y. Kể cả lúc nàng chết, Tiêu Kỳ dựng cho nàng hoàng lăng cực kỳ sang trọng, như một ngôi nhà để y và nàng sở hữu thể bên nhau mãi mãi. Tiêu Kỳ còn bãi triều bảy ngày liên tiếp, vùi mình trong tăm tối. Hàng năm, cứ đến ngày đó, y lại vào tẩm cung của nàng và y, uống rượu say, bỏ mặc thế sự, chìm vào kỷ niệm hai người. Nàng dẫn y lên đỉnh cao quyền lực, rồi bỏ lại y một mình cô đơn trên ngai vị giá. Y cho nàng tình cảm sâu đậm nhất. Còn nàng cho y mơ ước của y. Chỉ là mãi mãi nàng không biết rằng, kể từ khi nàng đi ra, trái tim của Tiêu Kỳ như bị khoét một lỗ, ko phương pháp nào bù đắp, không phương pháp nào chữa trị.

474c26c372a29d976ca084707b8df3cb7946a4351e2ac-zyknys_fw658

“Áo xanh, là bài ca dao của một nam tử nhớ mến thê tử”. Người chậm rãi nói, vuốt nhẹ lên chiếc áo thêu, thoáng mỉm cười:

Lụa xanh may áo người yêu mến

Người nay đã khuất chỉ còn áo thôi

Quên sao bóng dáng xa xôi

Bi yêu đương kiếp kiếp đời đời vấn vương

Dấu yêu kia vẫn ươm hương

Trên từng mũi chỉ đường kim áo nàng

Lời xưa sách cũ ngả vàng

Đau thương mãi mãi nhớ nàng khôn nguôi

Đông sang trọng giá đơn côi

Một manh áo mỏng đâu người ngó trông

Người đi khuất bóng mất rồi

Mình ta đâu biết bồi hồi yêu quý thân

Thu phong lạnh vô ngần

Bên song buốt lạnh lẽo bần thần nhớ ai

Nhớ người tri kỉ xưa nay

Sầu yêu quý muôn kiếp đêm ngày vấn vương.

phổ biến người nói kết chính văn là HE, kết phiên ngoại là SE. Nhưng thực sự ví như suy nghĩ kỹ, chẳng buộc phải phiên ngoại đó là GE hay HE hay sao? Sau lúc trở thành bá chủ thiên hạ, hai người đã mang những năm tháng hạnh phúc, sở hữu những người con tài giỏi thân yêu. Hoàn thành, Vương Huyên và Tiêu Kỳ còn được ở bên nhau, tóm tay nhau. Đó là ước muốn mãnh liệt nhất của quân vương này, và là cái kết sở hữu hậu cho một mối tình đẹp rồi.

538541_513331438699950_1298306244_n

Ván cờ này dù sở hữu đáng hoảng sợ và nguy hiểm tới đâu, ta cũng chưa bao giờ hoài nghi tâm ý của Tiêu Kỳ, thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc đó. Dù cho ta và Tiêu Kỳ từng bao lần hiểu lầm và dò đoán lẫn nhau, nhưng bao năm qua, nếm trải hết sóng gió này tới sóng gió khác, cuối cùng chúng ta cũng có thể tháo gỡ tất cả nút thắt trong lòng, hoàn toàn tin tưởng đối phương.

Cho tới ngày hôm nay, đã trải qua bao nhiêu cạnh tranh nguy hiểm, trường hợp không thể gạt bỏ gánh nặng nề trong lòng, làm cho sao vượt qua được kiếp nạn sau cùng này?

Nói là quân cờ, nói là lợi dụng, chẳng qua là cách người ngoài sử dụng lòng dạ hẹp hòi của họ để xét đoán chúng ta.

Qua bao nhiêu gió đao mưa kiếm, nổi chìm trong thời loạn, suốt chặng đường này, chúng ta đã phải đạp lên bao nước mắt, bao nhiêu máu tươi và hài cốt, sớm đã hoà làm một. Gọi là uyên ương liền cánh hay là chiến hữu kề vai cũng được, dẫu sao chỉ buộc phải chàng sở hữu ta, ta mang chàng là đủ.

Hoài bão của chàng là thiên hạ, là giang sơn. Chàng nhất định không thể khiến một nam tử ngồi bên song cửa vẽ mày cho mỹ nhân, ta cũng ko thể làm một nữ nhân nơi khuê các ko màng thế sự. Sớm đã chọn đúng đối phương, chỉ còn việc kề vai sát cánh, cùng đối đầu toàn bộ sóng to gió lớn.

Tình yêu của Vương Huyên và Tiêu Kỳ cực kỳ đẹp, rất đậm sâu. Có sự thấu hiểu lẫn nhau, có sự khoan dung, tha thứ, sở hữu sự tin tưởng, đồng lòng, có sự chờ chờ, nguyện ý…

“Nếu xét về tình nghĩa ân ái, chúng ta là phu thê, cũng là ái nhân”. Ta nói từng chữ một, “Còn trên con đường bá nghiệp này, chúng ta là tri kỉ kề vai tác chiến. Lúc thái bình, ta có thể ở trong khuê phòng nâng khăn sửa túi cho chàng; lúc biến loạn, ta mang thể đứng ra vì chàng dẹp bỏ hầu hết trở hoảng sợ. Giả dụ chàng chỉ đọc ta như một thục nữ yếu ớt, thì đã không buộc phải là Tiêu Kỳ thấu hiểu ta, tin tưởng ta, ta cũng không thiết sát cánh kề vai với một kẻ phàm phu tục tử như vậy”.

20130708125734_cxtym-thumb-600_0

Ta muốn nói với chàng, thiếp ngắm chàng chưa thỏa, làm cho sao nỡ ra đi. Thiếp còn muốn nhìn thấy chàng bạc đầu, già đi cùng thiếp.

sở hữu những con người si tình chịu phổ biến yêu đương tổn tới thế…….

Cả đoạn đường tới thư phòng, gã chỉ buông thõng hai tay đi sau lưng ta, cách đúng một bước.

hắn luôn ở đó, ở nơi mà ta sở hữu thể nhìn thấy được, ko bao giờ rời đi, cũng ko bao giờ tiến lại gần hơn.

Tuy nhân vật nam phụ kém hay bị lu mờ so với nam chính Tiêu Kỳ, Tống Hoài Ân lại cho tôi một cảm giác kỳ lạ. Ngay lúc Vương Huyên nhận ra tình cảm sai trái của vị tướng quân này, Tống Hoài Ân đã để lại một linh cảm phức tạp về tình cảm này. Và kết thúc đúng như vậy. Như Vương Huyên đã nói, lý do phản loạn của Tống Hoài Ân là tham vọng không đáy, và nàng cũng là một phần nguyên do. Doanh nương mà Tống Hoài Ân si mê cũng sở hữu một vẻ ngoài hao hao vị Vương phi mà trang phục mệnh bảo vệ. Tình yêu của hắn khiến cho con người ta thở dài. Tình yêu vốn không có lỗi. Nhưng hắn đã đem trái tim trao nhầm người. Lúc vị tướng quân trẻ đầy nhiệt huyết ấy xông vào lễ đường thành thân, bị tân nương xinh sang trọng khí thế bức người ấy cuốn hút, hắn đã biết cá nhân mình đã rơi vào đường cùng không thể nào quay đầu lại. Ngăn phương pháp giữa ông và Vương Huyên là phần lớn điều khó nói. Và hai người là ko thể, mãi mãi là ko thể.

“Hoài Ân chết vẫn ko xưng thần, trong mắt gã, thực ra ko có lẽ quân thần gì”.

“Sông kia phương pháp trở, yêu lắm đớn đau…Hoài Ân, ngươi cũng biết là không thể”.

Xem thêm:

Tình cảm của ông giống như bài Hán Quảng vậy, một nam tử thầm thương thương một nữ nhân phương pháp một dòng nước, biết rõ rệt không thể nhưng chẳng buông tay, đành một mình ôm mối đơn phương. Tới cái chết, gã cũng mong nàng mang thể giúp hắn, giải thoát cho ông. Chết dưới tay người mình yêu, âu cũng là một loại hạnh phúc.

1525432_548940931866695_2090411692_n.jpg

Non xa mang ngọn cây già

Đã bao nhiêu tuổi chẳng làm bóng râm

Người đâu lại để yêu thương thầm

Sông kia cách trở yêu lầm đớn đau

Biết rằng bí quyết trở sông sâu

Người ơi người sở hữu biết sầu tương tư

Hán Giang cuộn sóng u ám

Cô phàm lạc lối mịt mù nơi đâu

Biết bao bãi bể nương dâu

Một mình ta mãi nắm câu ân tình

Dù người đã bước về dinh

Ngựa nàng ta vẫn ko đành bỏ đâu

Biết rằng bí quyết trở sông sâu

Người ơi người mang biết sầu tương tư

Hán Giang cuộn sóng mờ mịt

Cô phàm lạc lối mịt mù nơi đâu

kế bên Tống Hoài Ân, hai câu chuyện tình yêu khác day dứt ko kém là Cố Thái Vi – Vương Túc và Thấm Chi – Tạ Tiểu Hoà. Cố Thái Vi là con người dù biết sẽ đánh mất cơ duyên song không hề chịu khuất phục. Vương Túc dù biết sẽ bỏ lỡ người yêu mình nhất nhưng vẫn ko đưa tay. Hai con người dòng đời xô đẩy đến bên nhau. Tuy không được ân ái mến dưới danh nghĩa thê tử chồng, họ vẫn được ở bên nhau, cưỡi ngựa ngắm hoa, sống yên bình, may mắn thay. Vương Túc cũng là một diễn viên hơi ấn tượng với trí tuệ cao cực kỳ biết lùi biết tiến. Vốn là công tử đào hoa ăn chơi, Vương Túc đã bị thời gian mài mòn, phát triển thành Giang Hạ vương kín tiếng, sống hầu hết ẩn dật ở vùng phương Bắc xa xăm. Giang Hạ vương cũng là người bắt binh quyền phổ biến và là sự cân bằng giữa thế gia Vương thị và hoàng tộc.

Cặp đôi thứ hai thì ko được may mắn như cặp đôi chính. Thấm Chi và Tạ Tiểu Hoà quen nhau từ nhỏ, yêu quý nhau như lại bỏ lỡ nhau mãi mãi. Giả dụ như Thấm Chi đồng ý hôn sự từ sớm, ko để Tạ Tiểu Hoà, Trường An hầu, bắt buộc chờ chờ mười năm, giả dụ như Trường An hầu ko vì quá kíp Trở lại trong tình trạng yêu quý nặng, trường hợp như họ ko bước qua nhau như thế, chắc hẳn họ đang cực kỳ hạnh phúc. Đáng tiếc, người con gái hiểu chuyện và có nét tính phương pháp giống Vương Huyên ấy bắt buộc thành tựu phụ cả đời. Bắt tóm cơ hội là điều siêu quan trọng. Thương thay, thời gian chỉ sở hữu thể tiếp tục chứ ko thể trở về.

Trên đây là bài viết review truyện đế vương nghiệp chi tiết. Chúc các bạn sẽ có phút giây thư giãn cùng với bộ truyện này nhé. Và đừng quên theo dõi hệ thống truyện full truyện 24 nhé các bạn.

Nguồn

https://truyen24.com/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *