November 30, 2020

khám phá cây cầu gãy Sông Bé: Dấu tích lịch sử vang dội năm 1975, bây giờ ra sao?



Cây cầu gãy Sông Bé: Dấu tích lịch sử vang dội năm 1975, bây giờ ra sao?
Cầu Sông Bé bắc qua sông Đồng Nai, nối liền 2 xã Phước Hòa và Vĩnh Hòa thuộc huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương là minh chứng lịch sử hào khí của quân dân miền Nam nói chung và tỉnh Sông Bé (cũ) nói riêng. Vào ngày 29/4/1975, để chạy trốn truy đuổi của quân ta, địch đã đặt mìn phá hủy cầu. Ngày nay, cầu gãy Sông Bé không chỉ là dấu tích lịch sử mà còn là điểm du lịch lý tưởng của du khách thích mạo hiểm
Những ai đi trên đường ĐT741, chạy qua đoạn thuộc xã Phước Hòa nối xã Vĩnh Hòa thuộc huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương sẽ tận thấy một chiếc cầu bị gãy làm đôi. Hẳn những ai không phải là người bản địa sẽ thấy tò mò không hiểu vì sao cây cầu lại bị gãy làm đôi như công trình đang thi công dang dỡ. Thế nhưng, ít ai biết rằng cây cầu gãy ấy mang tên cầu Sông Bé, là dấu tích lịch sử trong cuộc chiến cam go, ác liệt của quân, dân miền Nam vào năm 1975.

Theo tài liệu từ Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Dương, thể hiện cầu Sông Bé được Pháp xây dựng những năm 1925- 1926 khi thành lập Sở cao su Phước Hòa. Việc xây cầu nhằm khai thác thuộc địa, cũng như mở rộng những đồn điền cao su tại Phú Giáo, Phước Long… và đây là tuyến đường huyết mạch lên các tỉnh thuộc vùng Tây Nguyên. Theo khảo sát của Ban Quản lý di tích tỉnh Bình Dương, cầu có bề ngang hơn 4,5m, chiều dài mỗi bên của cầu còn lại sau gãy khoảng 50m, gồm 3 nhịp dầm thép, bê tông. Chỗ cao nhất 2 bên thành cầu 6m, thấp nhất 3,5m, chân cầu cao 30m.

Những năm 1930, phong trào đấu tranh của công nhân các đồn điền cao su bùng phát mạnh, quân địch đã coi cầu như đoạn đầu đài, điểm xử bắn và dòng Sông Bé trở thành huyệt mộ sâu của những người cách mạng. Trước sự đàn áp dã man của giặc, nhân dân ta vẫn đứng lên đấu tranh quyết liệt, lúc này cầu Sông Bé lại trở thành cửa ngõ chiến khu Đ. Với quyết tâm quyết thắng, năm 1945, lá cờ đỏ sao vàng đã được cắm trên cầu thể hiện chủ quyền.

Trong thời Mỹ – Ngụy, cầu Sông Bé là tuyến giao thông huyết mạch của Ngụy quyền Sài Gòn thời Tỉnh trưởng tỉnh Phước Thành Nguyễn Minh Mẫn, chúng đã “biến” nơi đây thành điểm xử bắn, chôn cất các đồng chí, đồng bào hoạt động cách mạng. Trong đêm 27, rạng sáng ngày 28/4/1975, lực lượng vũ trang huyện Phú Giáo đã diệt địch và cắt đứt toàn bộ đồn bót trên 2 xã Bình Mỹ và Bình Cơ dọc trục lộ 16, mở đường cho 2 cánh của Quân đoàn 1 đánh qua phía tây (huyện Bến Cát) xuống Dĩ An và Thuận An.

Với cuộc tấn công mạnh mẽ của quân, dân tỉnh Sông Bé, địch ở Chi khu huyện Phú Giáo rút qua cầu Sông Bé để chạy về hướng huyện Bến Cát. Trên đường tháo chạy, địch đã bị bộ đội, du kích Phú Giáo chặn đánh diệt 30 tên. Chiều 29/4/1975, quân địch tràn về Phước Hòa để tìm đường rút chạy. Để tránh bị truy kích, tên chỉ huy trung đội biệt kích ngụy tại Phước Vĩnh đã cho đặt mìn phá hủy cầu Sông Bé. Sau đó, quân và dân Phú Giáo đã phá ấp chiến lược, phá đồn… bắt hơn 200 tên giặc ngoan cố, thu giữ hơn 200 súng các loại. Đến trưa 30/4/1975, Sông Bé đã hoàn toàn giải phóng.

Để ghi lại tội ác của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đối với nhân dân ta trong chiến tranh, Đảng bộ huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương đã cho xây dựng khu vực bia tưởng niệm rộng gần 100m2 tại đầu cầu phía ấp Bưng Riền, xã Vĩnh Hòa. Nơi đây lính ngụy đã tra tấn những chiến sĩ cách mạng và những người mà chúng nghi ngờ theo cách mạng một cách tàn bạo. Bên cạnh đó, trên cây cầu gãy, Đảng bộ huyện Phú Giáo còn dùng làm nơi giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ, dùng làm nơi để kết nạp đảng viên mới.

Địa điểm hút du khách mạo hiểm

source: https://sylvaniachristian.com

Xem thêm các bài viết về Giải Trí: https://sylvaniachristian.com/category/giai-tri/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *