October 27, 2021

Đánh Giá truyện Sổ Tay Hình Cảnh

Điều gì sẽ xảy ra khi Cung Khắc – chuyên gia tâm lý tội phạm- bắt gặp ra hàng xóm của chính mình là 1 nữ pháp y có tính cách cực kỳ quái đản. Cùng nhau tham gia vào những vụ án, liệu bọn họ chỉ từ là những người hàng xóm đơn thuần?

Trình làng truyện Sổ tay hình cảnh

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Thể loại: Truyện ngôn tình, trinh sát

Trích đoạn truyện Sổ tay hình cảnh

Ngày 30 tháng 9 năm 2012, chiếc đồng hồ thời trang quả lắc bằng đá kề bên cửa Tam Giang Độ gõ hết mười bốn tiếng.

Tiểu Như đứng trên chiếu nghỉ từ tầng ba xuống tầng hai, tay trái không kết thúc cọ cọ tay vịn bằng gỗ ở hai bên. Cô ấy nhíu mày nhìn ra xa, điểm cuối của góc nhìn ấy tạm dừng trên người công nhân đang làm có ngoài cửa sổ. Đã sắp vào thu, có thể do khí hậu quan trọng đặc biệt của thành phố, bãi cỏ vẫn xanh ngắt, không thể có dấu hiệu úa vàng, thậm chí vài vạt cỏ dính nước còn có vẻ tươi mơn mởn.

Người công nhân chưa biết có người đang nhìn, vẫn ngâm nga một khúc hát, nhấc chân, khom sống lưng xuống cong mông, hét một tiếng “Đi nào” rồi nâng máy cắt cỏ lên. Những chỗ anh ta đi qua, gốc cỏ tỏa mừi hương ngai ngái.

Cả một bãi cỏ rộng được cắt bằng chằn chặn, bộc lộ tâm trạng tốt đẹp của anh ta. Anh ta có rất nhiều Tại Sao vui tươi, ví dụ như đang đến kỳ nghỉ Quốc khánh; ví dụ như trường mẫu giáo mới phát cho tất cả những chuyên viên một tờ phiếu vàng của cửa hàng trị giá ba trăm đồng; hoặc ví dụ như con đường quốc lộ phía trước trường mẫu giáo sau cùng cũng sửa hoàn thành, từ nay về sau, đám chuyên viên họ khi đi làm hay ra về, muốn bắt xe thì cũng không cần thiết phải đi bộ thêm năm trăm mét nữa.

Thế mà cũng là những Vì Sao ấy được bày ra trước mặt, Tiểu Như lại không sao vui nổi. Trước lúc xuống nhà, cô gần như đã lật tung cả phòng vận động lên mà vẫn không tìm kiếm đc thứ đó. Nghĩ tới khuôn mặt chắc rằng sẽ lạnh như băng của đội trưởng Tần sau khi biết được thực sự, Tiểu Như lại rùng mình, lập tức xoay người trở ngược lên tầng ba đợt tiếp nhữa.

Nửa tiếng sau, khi đã chấp nhận số phận, cô ấy quay trở về trước cửa phòng 205, ra quyết định kể sự tình cho chị Lý. Chị Lý là chị cả trong trường mẫu giáo, nhiều kinh nghiệm, kỹ năng nhiều mẫu mã, thêm nữa, và cũng chính là điều cần thiết nhất, chồng của chị Lý làm ngay trong Công an thành phố, trùng hợp lại là đồng nghiệp của đội trưởng Tần. Trong tương lai nếu đội trưởng Tần thật sự truy cứu chuyện gì thì một cô giáo mầm non thực tập mới tới trường mẫu giáo công an đc một tháng như cô ấy mới có người nói giúp vài câu.

Nghĩ vậy, Tiểu Như yên tâm hơn chút. Cô ấy xoa đôi tay nóng bỏng như chiếc xúc xích lên mặt một lúc rồi đẩy cửa đi vào.

trong phòng đang chơi game show, Tiểu Như nỗ lực hết sức để lặng lẽ đi sát tới phía sau chị Lý, đang định gọi chị ấy ra bên ngoài thì một bạn nhỏ tuổi chơi cùng tự nhiên hoan hô một tràng ầm ĩ, thì ra người làm “ma” đã trở nên đánh bại.

>>> Xem thêm Truyện ngôn tình tổng tài

Chị Lý đi phát phần thưởng cho đứa nhỏ dại, Tiểu Như đứng kề bên, nét mặt không khỏi tỏ ra hậm hực.

Cô ấy hướng góc nhìn về phía Tần Bảo – cô phụ nữ cưng của đội trưởng Tần đứng giữa đám trẻ.

Buổi chiều khi tham gia học xong tiết vận động, chính Tần Bảo đã thút thít nói với Tiểu Như rằng con lợn vàng mà mẹ để lại cho nó không hề nữa. Mặc dù là gương mặt nhỏ dại xinh tươi nước mắt tèm lem của Tần Bảo, hay sản phẩm không to lắm nhưng dát toàn vàng bên phía ngoài, lại còn là di vật của người quá cố đó thì cũng đều gợi nhắc Tiểu Như rằng, cô ấy chạm chán họa rồi, Thế mà lúc bấy giờ, Tiểu Như dụi dụi mắt, con lợn vàng chẳng phải đang nằm chình ình trên cổ Tần Bảo hay sao?

Chuyện này là như thế nào vậy?

Lúc nghỉ giữa giờ, Tiểu Như gọi Tần Bảo tới.

”Cô Tiểu Như ơi, là Đông Đông giúp con kiếm được lợn vàng đó.” Tần Bảo cười hì hì.

Đông Đông mà Tần Bảo nhắc tới, tên thật là Cung Tiêu Đằng, tuần trước mới chuyển đi học mẫu giáo của chúng ta. Cô nàng ấy không thủ thỉ nhiều, một ngày dài luôn luôn trong trạng thái gà gật, Tiểu Như quả thật không hiểu về nó lắm.

Tiểu Như quả quyết gọi Đông Đông tới, nhưng khi nhìn thấy cô bé thắt hai cái bím, nét mặt có vẻ như chưa tỉnh ngủ đó, cô ấy băn khoăn một hồi rồi hỏi: “Đông Đông à, chính con tìm được lợn vàng của Tần Bảo sao?“.

Đông Đông dụi mắt: “Cô à, cô đang nghĩ chính con đã lấy lợn vàng của Tần Bảo“.

Tiểu Như sững người, xoa xoa mũi: “Sao cô giáo lại nghĩ như vậy được?“.

”Thưa cô, đứa nhỏ nhắn ngoan sẽ không nói dối. Bố con bảo, khi con người ta nói dối, mắt sẽ không nhìn vào đối tượng rỉ tai với mình, ban nãy cô không nhìn con. Hơn thế nữa, cô còn xoa tay lên mũi, bố con bảo đó là vì hạch hạnh nhân trong mũi cô bị ngứa đấy…” Ngoài ra có phần không bền bỉ về các điều mình nói, Cung Tiêu Đằng túm lấy bím tóc, lẩm bẩm,“Hay là… ‘Hạch đào nhỉ?“.

”Là thể hang…” Tiểu Như cũng từng thấy kiểu nói này trong phim Hồng Kông, nhưng bị một đứa nhóc đọc vị, cô vẫn rất ngượng ngập, “Thôi đc rồi, nếu không hẳn con lấy thì con rất có thể kể cho cô giáo nghe làm sao còn kiếm được lợn vàng không?“.

Tiểu Như cho rằng Đông Đông chỉ cứng miệng. Trẻ em mà, nếu Chưa hẳn nó làm, sao một thứ bản thân cô đã tìm lâu như vậy cũng không tìm ra, này lại tìm được? Chỉ cần Đông Đông chịu nhận, cùng lắm là cô dạy bảo nó một chút, dù sao thì các đứa nhỏ bé đc học trong trường mẫu giáo của một cơ quan thế này, bố mẹ cũng làm trong ngành.

Lần này thì Đông Đông đã tỉnh hẳn, nó chớp chớp mắt, “Cô giáo, nếu con kể cho cô nghe, cô hoàn toàn có thể hứa sẽ không còn kể lại cho những người khác không?“.

”Được.”

”Ngoắc tay.”

Cách làm của con bé khiến Tiểu Như khó xử, nhưng cô ấy vẫn đưa ta ra, “Thì ngoắc tay“.

”Lợn vàng bị bạn mập lấy mất.”

Bố của nhỏ bé mập là trưởng phòng điều tra thẩm vấn phân cục phía Bắc thành phố, mẹ cũng chính là cán bộ trong cục, hai vợ ông xã đều không có rất nhiều thời gian quan tâm nhỏ xíu mập, chính vì thế nhỏ bé mập biến thành một trong những số không nhiều những đứa trẻ ở bán trú.

”Con nhìn thấy bạn ấy lấy sao?” Tiểu Như vẫn thiếu tín nhiệm.

”Dạ không.” Đông Đông thành thật lắc đầu: “Khi con lợn vàng của Tần Bảo bị mất, mỗi người đều tới hỏi thăm. Lúc bạn ấy hỏi thì khóe miệng lại cong lên, bờ môi hơi run, đó là bộc lộ của sự hưng phấn, thế nên con suy đoán là bạn ấy biết sự tình. Tiếp nối con tìm ra đc lợn vàng, bạn ấy đã thừa nhận“.

”Tìm ra được ư?”

”Vâng, bạn ấy giúp tìm lợn vàng, không chăm chú để tay quệt lên một ở đâu đó trên người. Trong tương lai con phát hiện ra chân phải và chân trái của bạn ấy khi đi có đôi chút biệt lập, thế là con chặn bạn ấy trong nhà dọn dẹp nam, bắt bạn ấy cởi giầy ra.” Đông Đông xoa đầu, “Nhưng mà con cảm thấy bạn ấy không tồn tại ác ý, vậy cho nên đã hứa sẽ giữ bí hiểm cho chính mình ấy, cô giáo cũng phải giữ bí hiểm nhé“.

Tảng lờ ánh mắt tròn xoe ngây ngốc của Tiểu Như. Đông Đông tiếp tục tự lẩm bẩm, ”Ầy, động cơ & thủ đoạn gây án của trẻ con không tồn tại tính kỹ thuật, mới tí tuổi yêu đương gì chứ, thật phức tạp“.

”Khụ khụ…” Tiểu Như xấu hổ ngắt lời Đông Đông, “Đông Đông à…“.

Cô ấy tự nhiên không biết nên nói gì, “Đông Đông là tên cúng cơm của con sao? Vì Sao lại có cái tên này?“.

”Thưa cô, vì con thiếu tình mến yêu nên gọi là ‘Thương Thương’.”(1)

(1) Chữ Đông (疼) trong tên Đông Đông Có nghĩa là “thương, yêu“.

Tiểu Như: “…“.

Năm giờ, Tiểu Như tiễn em bé bỏng cuối cùng trong lớp, trở về phòng làm việc thay quần áo. Động tác của cô ấy rất gấp rút, mười phút sau đã đứng đợi tại trạm xe đường 11 trước cổng trường mẫu giáo.

Gió thu đang mạnh, thổi vào chiếc quần bó khiến cho làn da dưới lớp vải cảm nhận thấy lành lạnh, Tiểu Như giậm giậm chân mấy cái. Cạnh bên bỗng đột ngột vang lên tiếng còi xe, Tiểu Như quay đầu, là chiếc xe Alto sản xuất nội địa, cánh cửa được dán lớp màng chất lượng kém trượt xuống, để lộ một khuôn mặt râu ria xồm xoàm.

”Cô gái, đi đâu vậy?” Kẻ mồm râu gọi Tiểu Như rất to.

Mấy năm nay ở thành phố Lâm Thủy ngày càng nhiều các chiếc xe lậu như trước đó mắt ra bên ngoài mời khách, Tiểu Như không cân nhắc gì đã lập tức xua tay, nhìn về phía vầng mặt trời đang lặn xuống.

Ở tận cùng con đường quốc lộ, xe to xe nhỏ tuổi nối đuôi không dứt, bên trên con đường 11 thì vẫn không thấy bóng chiếc xe nào.

Tiểu Như nhìn một lúc, định qua dãy ghế đợi phía sau ngồi tạm, mông còn chưa chạm vào mép ghế, cô ấy chợt nhìn thấy hai người phía xa.

Quan Sở rõ ràng không chăm chú đến cô bé cách đó khoảng hai mươi mét đang nhìn mình với vẻ dò xét. Anh ấy cũng không hay biết đúng lúc này mình đang như một nhúm mỳ vắt không hợp kích cỡ, bị gượng ép nhét vào một chiếc khuôn tên “bố của Đông Đông“.

Anh ấy chau mày, ngồi sụp xuống,“Đông Đông, sao lại không hẳn kem Häagen-Dazs chứ? Con xem này, Ha… Gen… Daz…“. Quan Sở chỉ vào ba chữ “Xảo Lạc Từ” trên vỏ, rồi nhấn thêm một chút vào chữ “Từ”: “… S… Đó“.

”Bố hai, ở đây có ba chữ, ‘Ha, gen, daz, s’ là bốn chữ cơ mà.” Đông Đông xoay ngón tay lại, ngẩng đầu đợi câu trả lời từ người bố thứ hai này của nó.
Chúc Cả nhà đọc truyện ‘Sổ tay hình cảnh’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *